Khoảnh khắc ngón tay Tô Vân Chu chạm vào những phím đàn lạnh buốt, cả nhà thi đấu cũng lặng phắt, tiếng xì xào cuối cùng cũng biến mất.
Nốt thứ hai, nốt thứ ba vang lên, như ánh trăng đổ xuống, như dòng suối róc rách.
Giai điệu dịu dàng lan ra, như lời tự sự giữa đêm khuya, như ánh mắt nhìn nhau sau bao ngày xa cách.
“Trời ơi…”




